Cùng Bạn Thân Xuyên Không: Góa Phụ Thập Niên 70 Gả Cho Sĩ Quan
Chương 1: Cùng Bạn Thân Biến Thành Góa Phụ
Ôn Yến bị đánh thức bởi tiếng khóc thảm thiết, cô còn chưa kịp mở mắt thì một đoạn ký ức kỳ lạ đã ùa vào đầu cô. Trong ký ức đó, cô mặc áo khoác đỏ tươi, đầu cài hoa đỏ trên đầu. Đang căng thẳng ngồi trên giường thì một người đàn ông có vẻ ngoài hèn mọn đẩy cửa bước vào, hắn ta cười dâm đãng lao về phía cô.
Cô hoảng sợ vùng vẫy kịch liệt. Rồi... Rồi bỗng nhiên người đàn ông kia đột ngột chết gục trên người cô.
Trong ký ức, người đàn ông miệng há hốc, hai mắt trơn ngược. Hắn ta khiến Ôn Yến sợ hãi vội vàng mở mắt. Trước mắt cô là một màu trắng xóa, cô ngồi dậy nhìn xung quanh. Trong một cái lều dựng tạm khắp nơi treo vải trắng, cờ trắng. Còn có đám người mặc đồ tang, trên mặt đất còn bày... hai cái quan tài!
Đệt mợ, chết thật rồi! Không phải, là xuyên thật rồi!
Cô ấy vậy mà xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà tối qua cô vừa đọc, còn vừa mở mắt ra đã thành góa phụ. Ôn Yến kinh hãi, toàn thân run rẩy.
Cô nhìn sang bên cạnh thì lập tức yên tâm. Tốt lắm tốt lắm, bạn thân mình cũng đến đây rồi!
Cùng lúc đó, Tống Di cũng vừa tỉnh giấc, cô ấy kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Ôn Yến. Tống Di nhỏ giọng nói: "Hình như hai đứa mình xuyên sách rồi?"
Ôn Yến gật đầu: "Hình như là vậy."
"Cái đó…Ai là nhân vật chính?"
Cuốn sách kia cô ấy chưa đọc kỹ lắm.
Ôn Yến nhắm mắt suy nghĩ hai giây, vẻ mặt bi thương: "Tình tiết thì sơ sài, kết cục thảm thiết. Tớ đoán thì hai đứa mình đều là nhân vật qua đường có kết cục bi thảm."
Tống Di không hài lòng "tặc" một tiếng.
Tống Di và Ôn Yến có tính cách khác nhau. Chuyện gì Tống Di cũng thích giành phần thắng về mình. Ngoại trừ Ôn Yến, cô ấy nhất định phải hơn người khác một bậc. Ví dụ như chuyện xuyên sách này. Cô ấy chỉ có thể chấp nhận cô ấy và Ôn Yến đều là nữ chính, hoặc một trong hai người là nữ chính. Nhưng ai ngờ hai người ngay cả nữ phụ cũng không phải!
Tống Di xoa xoa đôi chân tê dại vì quỳ, nhỏ giọng hỏi: "Vậy tình hình bây giờ thế nào?"
Ôn Yến nói: "Vừa xuyên đến đêm tân hôn thì chồng tớ chết rồi."
Tống Di vui vẻ: "Trùng hợp ghê, chồng tớ cũng chết rồi."
"Sau khi chồng tớ chết, bà mẹ chồng ác độc bán tớ cho bọn buôn người."
"Hai đứa mình có cùng một bà mẹ chồng, tớ cũng bị bà ta bán cho bọn buôn người."
Cuộc gặp mặt nhận thân chớp nhoáng biến thành cuộc thi tranh xem ai thảm hơn.
Tống Di nhớ lại rồi nhướn mày nói: "Đệt! Hình như tớ bị bán lên núi, còn bị người ta thay phiên cưỡng bức."
Ôn Yến cười khổ: "Tớ còn thảm hơn cậu, tớ còn sinh con."
Cô không chỉ sinh con, sinh xong liền chết. Cuối cùng cuộc thi ai thảm hơn kết thúc với phần thua thuộc về Tống Di.
Thời gian có hạn, hai người vội vàng nhỏ giọng bàn bạc đối sách. Lòng hai người bọn họ lúc này đều đang nóng như lửa đốt. Không phải vì xuyên sách. Mà là vì trước khi xuyên sách, hai người bọn họ cùng hùn vốn trúng giải độc đắc hai mươi triệu đô!
Vào ngày trúng giải, hai người quá phấn khích mà trực tiếp nghỉ việc. Dùng số tiền tiết kiệm hơn mười năm làm một chuyến du lịch vòng quanh thế giới cùng bạn thân, hơn một tháng sau mới về nước.
Hai người định sau khi tắm suối nước nóng xong sẽ đi nhận giải. Ai ngờ, lại trực tiếp xuyên đến thập niên 70 nghèo rớt mồng tơi! Thời hạn nhận giải là hai tháng, bọn họ phải nhanh chóng quay về. Quá hạn là xong đời.
Tuy rằng đã xuyên sách, nhưng dung mạo của Ôn Yến và Tống Di không thay đổi. Nhan sắc vẫn xinh đẹp như hai đóa hoa hồng kiều diễm, mà thân phận góa phụ cũng nhất định thu hút sự chú ý.
"Đáng thương quá, vừa mới kết hôn đã thành góa phụ. Sau này biết sống sao đây?"
"Ai, không biết đã động phòng hoa chúc chưa. Nếu như có con thì sau này còn có chỗ nương tựa."
"..."
Đây toàn là những lời vô nghĩa gì vậy? Ôn Yến coi như không nghe thấy, tranh thủ thời gian bàn bạc với Tống Di.
Đột nhiên, một bà lão trông như hung thần ác sát được người dìu đến, chỉ tay vào mũi hai người mắng: "Nhà họ Vương chúng tôi đã tạo nghiệp gì? Đã tạo nghiệp gì mà lại cưới phải hai con sao chổi, hại chết hai đứa con trai của tôi. Đại Bảo, Nhị Bảo, các con chết thảm quá!"
"Hai đứa sao chổi xui xẻo kia, trả mạng con trai tao đây!."
Nói xong, bà Vương nhào tới chỗ Ôn Yến và Tống Di vừa đấm vừa đá.
Tống Di và Ôn Yến đều không phải loại người chịu đựng khi người ta ăn hiếp mình. Hai người cùng lúc đưa tay ra. Một người đẩy vai trái và một người đẩy vai phải, trực tiếp đẩy bà Vương ngã xuống đất. Bà ta ngơ ngác hai giây, rồi ngồi phịch xuống đất khóc lóc.
"Con dâu đánh mẹ chồng rồi! Con trai tôi vừa mới chết, hai con dâu đã hợp sức ức hiếp tôi. Tôi không sống nổi nữa rồi!"
Ôn Yến thầm nghĩ: Đáng đời!
Vừa rồi cô đã nhớ lại kỹ nội dung trong sách. Bà Vương này cả đời sinh được bảy đứa con, năm đứa đầu đều là con gái. Để có được con trai, bà ta và chồng nhẫn tâm vứt bỏ ba đứa bé gái mới sinh. Chỉ giữ lại con gái lớn và con gái thứ hai, từ nhỏ đã bắt chúng làm nô lệ hầu hạ hai đứa em trai. Không chỉ vậy, hai cô bé còn chưa đến tuổi thành niên đã bị gả đến thôn khác để đổi sính lễ.
Sau khi bà Vương sinh được năm cô con gái thì bà ta sinh được một cặp song sinh là con trai. Từ nhỏ đã được nâng niu như bảo bối, đặt tên là Đại Bảo và Nhị Bảo.
Cặp song sinh này sinh non, từ nhỏ đã bệnh tật. Nuôi đến hơn hai mươi tuổi khi thấy bệnh tình hai con ngày càng nặng, bà Vương không đưa con trai đến bệnh viện mà lại nghe theo lời xúi giục của ai đó. Bà ta quyết định cưới vợ cho chúng để xung hỉ.
Ôn Yến và Tống Di không ở cùng một thôn, nhưng lại gả đến cùng một ngày. Kết quả là đêm tân hôn, hai cậu con trai cùng lúc chết bất đắc kỳ tử.
Đúng là báo ứng!
"Sao con dâu lại dám đánh mẹ chồng? Trời đất thật là đảo loạn rồi sao?"
"Bây giờ các cô là góa phụ rồi, sau này mẹ chồng sẽ là chỗ dựa của các cô. Vậy mà các cô dám đánh bà ấy, thật là vô phép vô tắc."
"Đây là đại bất hiếu, đáng bị xử tử đấy!"
Tống Di tức đến độ sắc mặt trắng bệch. Thấy cô ấy sắp ra tay thì Ôn Yến vội vàng kéo cô ấy lại, nháy mắt ra hiệu.
Bọn họ đông người thế mạnh, động tay động chân lúc này cũng không có lợi ích gì. Hơn nữa, bây giờ quan trọng không phải là dây dưa với đám người không hiểu biết này mà là rời đi. Hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tâm linh tương thông nên chỉ cần một ánh mắt là hiểu ý nhau.
"Xin lỗi mẹ, chúng con xin lỗi mẹ..."
Ôn Yến dìu Tống Di đứng dậy, hai người giả vờ xin lỗi. Xoa dịu đôi chân tê dại vì qùy. Rồi thừa lúc người ta không chú ý, cùng nhau quay người bỏ chạy.
Ở đầu thôn có một con sông, bọn họ định nhảy xuống. Tất nhiên không phải để tự tử.
Hai người bọn họ xuyên đến đây lúc đang tắm suối nước nóng. Suối nước nóng là nước, con sông kia cũng là nước. Hai người lại xuống nước một lần nữa, có lẽ có thể xuyên trở về. Cho dù xuyên về không được thì hai người bọn họ bơi cũng giỏi, cũng có thể bơi sang bờ bên kia.
Bọn họ không định ở lại đây. Dù sao trong sách, sau khi hai người ở lại nhà họ Vương thì kết cục thảm hại đến mức không nỡ nhìn.
"Ôi cha, ghê gớm quá nhỉ! Hai góa phụ muốn tuẫn tình!"
Tống Di quay đầu lại: "Tuẫn cái con mẹ mày!"
"Đến lúc nào rồi mà cậu còn nói nhiều, chạy nhanh lên!"
Ôn Yến kéo cô ấy chạy thục mạng.
Một đám người đuổi theo, bà Vương vỗ đùi hét lớn:
"Chết đi! Hai con sao chổi kia, chúng mày phải chôn cùng hai đứa con trai của tao!"
Ôn Yến kéo Tống Di cùng nhảy xuống sông, liều mạng bơi về phía bờ bên kia.
Không ai chú ý rằng, trên con đường dẫn vào thôn có một chiếc xe ô tô quân sự màu xanh lá cây đang tiến đến. Chiếc xe chưa kịp dừng lại thì có hai bóng dáng khỏe khoắn đã nhảy ra khỏi xe.
Nước rất sâu, dòng nước chảy xiết. Ôn Yến và Tống Di nhanh chóng bị dòng nước cuốn trôi, nhưng hai người không hề sợ hãi. Với khả năng bơi lội của họ, dù bị tách ra cũng có thể bơi sang bờ bên kia rồi gặp lại nhau.
Nhưng ngàn lần vạn lần không ngờ đến. Khi vừa bơi đến giữa sông, đột nhiên một bàn tay lớn ôm lấy eo cô rồi kéo cô trở lại.
"Đồng chí, đừng sợ, tôi cứu cô lên!"
Bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của một người đàn ông.