Cùng Bạn Thân Xuyên Không: Góa Phụ Thập Niên 70 Gả Cho Sĩ Quan
Chương 2: Hai cái “núi vàng”
Ôn Yến hoảng hốt dùng sức giãy giụa. Thấy sắp thành công thì lại cảm thấy người đàn ông đột nhiên tăng thêm lực ôm chặt eo cô hơn, gấp gáp kéo cô lên bờ. Ôn Yến vừa tức vừa vội, vùng vẫy loạn xạ. Kết quả là uống mấy ngụm nước, nhanh chóng mất ý thức.
Mở mắt ra lần nữa, cả người Ôn Yến đang nằm mặt đất. Cô mơ mơ màng màng nhìn thấy Tống Di cũng được người ta cứu lên. Có điều, cô ấy được bế lên.
"Tống..."
Tống Di đang giả chết dựa vào ngực người đàn ông. Thấy cô, cô ấy nhanh chóng mấp máy môi. Dịch ra là: Im miệng!
Ôn Yến lại nhìn người đàn ông đang bế cô ấy. Anh ta có thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, cường tráng như trâu mộng, đúng là kiểu đàn ông cơ bắp mà Tống Di thích nhất!
Mẹ kiếp! Có sắc quên bạn!
"Đàn ông hoang dã này từ đâu đến, dám giở trò đồi bại với hai con dâu của tao. Mọi người mau đến bắt chúng lại!"
"Trời ơi, mọi người vừa nãy có thấy không? Người đàn ông kia vừa nãy sờ ngực con dâu Nhị Bảo, còn ôm cô ấy hôn. Thật là bại hoại, quá mất mặt!"
Bà Vương nghe thấy vậy, tức đến ngất xỉu.
Ôn Yến chớp mắt.
Hôn? Còn sờ ngực cô? Ý gì vậy?
Ôn Yến nghi hoặc nhìn người đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông lúc này đang quỳ một gối trên mặt đất, đang kiểm tra tình trạng cơ thể cho cô. Mặt mày anh ta tuấn tú, mũi cao môi mỏng, con ngươi hơi lóe sáng, như viên đá quý đen huyền bí.
Đây là một khuôn mặt có đường nét rõ ràng, nhìn một lần là tuyệt đối không quên được. Mà biểu cảm trên khuôn mặt của anh ta lúc này, có chút cứng đờ.
"Xin lỗi, đồng chí, vừa nãy cô không có nhịp tim và hơi thở. Tôi làm như vậy, chỉ là để cứu cô, không phải cố ý chiếm tiện nghi của cô."
Ôn Yến hiểu ra. Vừa nãy cô ngất đi, người đàn ông này đã làm hô hấp nhân tạo và ép tim cho cô.
Thời đại này rất ít người hiểu cái này. Nên bị người ta hiểu lầm là anh ta đang chiếm tiện nghi của cô.
"Không sao... cảm ơn anh đã cứu tôi."
Ôn Yến cười với anh ta. Đột nhiên cảm thấy môi mình có cảm giác khác lạ, cô sờ môi rồi khẽ hít một tiếng. Ánh mắt nhìn người đàn ông trở nên có chút oán trách. Không phải... hô hấp nhân tạo thì cứ làm hô hấp nhân tạo đi, cắn cô làm gì?
Hành động nhỏ của Ôn Yến không thoát khỏi mắt người đàn ông, đôi môi mỏng gợi cảm mím chặt hơn. Thấy vẻ mặt người đàn ông hơi ửng đỏ.
Ôn Yến hiểu ra, chắc chắn là anh ta học chưa giỏi. Tuy đã học hô hấp nhân tạo và ép tim nhưng kinh nghiệm thực tế không đủ. Nên trong quá trình cấp cứu cô, không cẩn thận cắn rách môi cô.
Ôn Yến cũng lúc này nhìn thấy chiếc xe ô tô quân sự màu xanh lá cây đang đậu trên bờ. Vậy hai người này là... quân nhân?
Lúc này, bà Vương được người ta bấm huyệt nhân trung tỉnh lại. Ôn Yến thấy đám người vây quanh, tâm khẽ động.
Đột nhiên xoay cô người ngồi dậy, nắm chặt cánh tay người đàn ông: "Đồng chí, anh mau giúp chúng tôi báo cảnh sát. Chúng tôi bị người ta bán!"
"Bán?"
Vẻ mặt người đàn ông lập tức nghiêm túc, ánh mắt sắc bén như chim ưng: "Người bán các cô đâu?"
Bà Vương hét lớn: "Con nhỏ chết tiệt kia, mày nói vớ vẩn gì đấy? Rõ ràng là cha mẹ mày đồng ý hôn sự này, sao lại là buôn bán?"
Tống Di kịp thời "tỉnh lại": "Đúng vậy, chính là buôn bán. Chúng tôi không biết gì cả thì đã bị đưa đến đây. Tối hôm qua những kẻ xấu này còn ép chúng tôi động phòng!"
"Mày... hai con đĩ chúng mày, để tao xé rách cái miệng của chúng mày!" Bà Vương tức giận muốn xông lên.
Người đàn ông đang bế Tống Di trợn mắt, giọng nói vang dội quát: "Tôi xem ai dám làm loạn!"
Người đàn ông kia khỏe như trâu mộng. Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không ai dám ra tay. Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, quay đầu nói: "Lão Phó, tôi thấy nên bắt hết về. Thẩm vấn từng người một, chắc chắn có thể tra ra nơi ở của bọn buôn người."
Người đàn ông cứu Ôn Yến lạnh lùng nhìn mọi người một cái. Ánh mắt này sắc bén vô cùng, khiến tất cả mọi người im lặng. Anh ta không nói gì, mà quay người đi về xe. Rất nhanh người đàn ông quay lại, giơ hai tấm chứng nhận trong tay. Hóa ra là giấy chứng nhận sĩ quan quân đội.
"Phó Hàn Phong."
"Hoắc Vệ Quân."
"Chúng tôi nghi ngờ là hai cô gái này bị người ta bán nên chúng tôi bây giờ phải đưa họ đi."
Nghe thấy tên hai người, Ôn Yến và Tống Di đều kích động nhìn nhau. Nam chính đến rồi!
Theo lý mà nói thì nên đưa tất cả những người có mặt đi điều tra. Nhưng mà bây giờ chỉ có hai người bọn họ. Một chiếc xe mà muốn đưa tất cả mọi người đi, căn bản là không thể. Chỉ có thể tạm thời "giải cứu" người bị hại, rồi phái người đến sau.
"Đưa đi thì không được, hai đứa này là con dâu tôi. Là tôi bỏ ra ba mươi đồng tiền sính lễ..."
Ôn Yến lập tức hét lớn: "Tang vật!"
"Hai đồng chí. Chính là bà ta, bà ta mua chúng tôi từ bọn buôn người. Ba mươi đồng kia, chính là tang vật!"
"Mày…Con nhỏ chết tiệt kia!!! Nhà mày còn lừa tao nói mày hiền lành nghe lời, đánh một trận cũng không dám hé răng sao bây giờ lại mồm mép thế?"
Bà Vương tức giận không nhẹ, muốn xông lên. Phó Hàn Phong không khách khí nắm lấy cánh tay bà ta, quay đầu nói với Hoắc Vệ Quân: "Đưa người này đi."
Không thể đưa tất cả mọi người đi, thì đưa người mua bị nghi ngờ nhiều nhất đi trước. Ôn Yến và Tống Di thuận lợi được đưa về đồn cảnh sát thị trấn. Dù sao thì hai người này là quân nhân, hơn nữa nhìn một cái là biết không dễ chọc. Những người khác anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều vội vàng chạy về gọi người.
Ôn Yến và Tống Di bị nhốt trong một căn phòng.
Hai sĩ quan kia không biết đi đâu rồi. Chỉ có một ông già trông coi, không quản chuyện của hai cô. Hai người bắt đầu không một hút kiêng dè nhỏ giọng trò chuyện. Đương nhiên, nội dung chủ yếu là nhớ lại tình tiết trong tiểu thuyết.
Tối hôm qua trước khi tắm suối nước nóng, Ôn Yến vô tình lướt trúng một cuốn tiểu thuyết. Trong đó có hai nhân vật phụ tên giống cô và Tống Di, cô tò mò nên kéo Tống Di xem một lát.
Tống Di trời sinh không thích đọc tiểu thuyết, xem qua loa một chút rồi thôi. Ôn Yến thấy có chút thú vị, nên xem lướt hết cả cuốn.
Hai người xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tên là "Quân tẩu thập niên 70 ngọt như mật, quân quan lạnh lùng đêm đêm sủng". Nhân vật chính là một cặp chị em ruột tên là Bạch Lê và Bạch Mộng, hai người thông qua "nỗ lực" của bản thân mà thành công gả cho hai người quân nhân.
Sau này hai người quân nhân này, một người thì quyền cao chức trọng trong quân đội. Một người sau khi xuất ngũ thì kinh doanh, trở thành người giàu nhất cả nước sở hữu gia tài bạc vạn.
Hai chị em nhà họ Bạch cũng vì thế mà trở thành người thắng cuộc trong cuộc đời. Mà Phó Hàn Phong và Hoắc Vệ Quân, chính là hai nam chính trong đó.
Theo trình tự thời gian, bây giờ cảnh phim của hai nữ chính và nữ phụ độc ác đã bắt đầu. Mà Ôn Yến và Tống Di vì có chút nhan sắc, tính cách lại nhu nhược nên trở thành vật hi sinh trong cuộc tranh đấu của họ.
Không chỉ vậy mà trong diễn biến tiếp theo của cốt truyện, kết cục bi thảm của hai người qua đường Ôn Yến và Tống Di, đều là do hai chị em họ ban tặng. Lần này, bà Vương vốn dĩ nhắm trúng chị em nữ chính. Kết quả khi đi cầu hôn thì nghe lời bọn họ ám chỉ, cuối cùng lại đến cầu hôn nhà họ Ôn và nhà họ Tống.
Tống Di nghĩ đến kết cục của hai người trong sách. Cô ấy chống cằm, vẻ mặt phiền não hỏi: "Làm sao đây? Tìm cách trốn ra ngoài, rồi nhảy sông lần nữa à?"
Ôn Yến đột nhiên nói: "Chị em à, nếu không quay về được thì cậu hối hận nhất là điều gì?"
"Hối hận nhất? Đương nhiên là hối hận không đổi thưởng hai mươi triệu kia. Dù không dùng được nhưng sờ vào thì cũng sướng một phen."
Tống Di giơ tay lên làm động tác "sờ", trên khuôn mặt hoa khôi lạnh lùng lại hiện lên vài phần ti tiện. Giống như thứ cô ấy sờ không phải tiền, mà là ngực của trai cơ bắp.
"Khụ khụ khụ."
Ôn Yến vội vàng phá vỡ ảo tưởng của bạn thân, nhỏ giọng nói: "Chị em à, thật ra trước mặt chúng ta bây giờ có hai núi vàng hai mươi triệu đấy."
Tống Di kích động nhìn quanh: "Ở đâu?"
Đôi mắt đẹp của Ôn Yến lóe lên một tia giảo hoạt: "Tớ đang nói đến, Phó Hàn Phong và Hoắc Vệ Quân!"
Hai người đàn ông này, chính là hai núi vàng đấy!