Cùng Bạn Thân Xuyên Không: Góa Phụ Thập Niên 70 Gả Cho Sĩ Quan
Chương 3: Tối qua người đàn ông đó có chạm vào cô không?
Trong mắt Tống Di lóe lên vẻ nghi hoặc nhưng rất nhanh vẻ nghi hoặc này biến thành hưng phấn!
"Nhanh lên, cậu đừng úp mở nữa. Hai người đàn ông kia và hai mươi triệu của chúng ta có quan hệ gì?"
Ôn Yến hơi lạnh, ôm cánh tay Tống Di ghé sát nói: "Phần sau của tiểu thuyết cậu không xem, Phó Hàn Phong và Hoắc Vệ Quân hai người họ là nam chính. Lúc kết thúc tiểu thuyết, một người là đại tá quân đội quyền cao chức trọng còn một người là đại phú hào tài sản ngàn vạn. Cậu tùy tiện chọn một người cũng đáng giá hơn hai mươi triệu. Đương nhiên quan trọng nhất là nếu như không bám vào được hai cây đại thụ này thì chúng ta rất có thể sẽ bị kẹt cứng ở cái nơi này."
Cái thôn mà họ gả đến tên là thôn Vương Gia, trong thôn đều là người họ Vương. Trong tiểu thuyết, sau khi hai người thành góa phụ thì không cam lòng đã từng trốn chạy mấy lần. Kết quả không những không trốn thoát, còn bị mấy người đàn ông đê tiện khác trong gia tộc nhòm ngó. Vài ba hôm lại có người trèo tường giở trò đồi bại.
Bà Vương càng quá đáng hơn. Bà ta không phân biệt phải trái cho rằng hai người họ là loại lẳng lơ trời sinh, đi đâu cũng quyến rũ đàn ông nên lén lút bán họ cho bọn buôn người. Trên đường đi hai người đều bị mấy người đàn ông thay phiên cưỡng bức.
Sau đó mỗi người một ngả. Cả đời Tống Di long đong lận đận, cuối cùng bệnh chết bên đường. Còn Ôn Yến thì bị bán vào vùng núi sâu, lúc sinh đứa con thứ bảy thì khó sinh mà chết.
"Ý cậu là nếu không làm được nữ chính thì chúng ta liền cướp đàn ông của nữ chính? Chị em à, cậu thật là lợi hại! Quyết định như vậy đi!"
Tống Di kích động hai giây, lại hỏi: "Vậy chúng ta, không về nữa à?"
Cô ấy nhìn quanh một vòng, chê bai nói: "Chỗ này cái gì cũng không có, không dễ ở đâu."
Cũng phải, ở đây không chơi game được, không xem phim truyền hình được, không tắm suối nước nóng ăn buffet được... thật là quá khó khăn.
Ôn Yến thở dài: "Chúng ta đương nhiên phải tìm cơ hội về. Nhưng trước khi về, chúng ta phải ôm chặt hai cái cây đại thụ này. Có như vậy thì cuộc sống của chúng ta ở đây mới dễ chịu hơn một chút."
Ở thời đại này, muốn mua đồ phải có đủ loại phiếu, muốn ăn cơm phải kiếm điểm công. Hai người họ da mịn thịt mềm, từ nhỏ đã không chịu được khổ. Mà trong quân đội, đều là mấy ông lớn tốt bụng. Chắc chắn sẽ tốt hơn là làm góa phụ ở cái thôn này bị người ta ức hiếp.
"Được, đều nghe theo cậu. Dù sao người phụ nữ khiến Tống Di tớ khâm phục chỉ có Ôn Yến cậu. Tuy rằng bản thân tớ cũng rất thông minh nhưng cậu rõ ràng thông minh hơn tớ một chút xíu."
Tống Di cố ý véo một chút xíu ngón tay út, chọc Ôn Yến bật cười.
"Vậy thì quyết định như vậy đi. Trước khi tìm được cách trở về, hai chúng ta phải tìm cách ôm chặt đùi hai nam chính. Theo họ ăn ngon uống sung sướng..."
Tống Di cắt ngang lời Ôn Yến: "Chậc, con bé này sao tầm nhìn của cậu lại trở nên hạn hẹp rồi? Cậu không nghĩ xem, với thân phận người hiện đại của chúng ta ở đây còn không thể sống ra hồn à?"
Mắt Ôn Yến sáng lên. Đúng vậy, họ có văn hóa có đầu óc mà ở cái thời đại sắp cải cách mở cửa thì chỗ nào cũng là cơ hội kinh doanh, chỗ nào cũng là vàng. Không thể xuyên về được thì sao? Hai mươi triệu, họ hoàn toàn có thể tự mình kiếm lại!
Thế là hai người vui vẻ quyết định kế hoạch cướp đàn ông của nữ chính, không hề cảm thấy áy náy. Hết cách rồi, ai bảo tác giả tiểu thuyết năng lực không tốt tam quan cũng không tốt chứ? Cô ta muốn viết hai nữ chính thành hai nữ chủ tỉnh táo, tự tay lập nghiệp. Kết quả lại viết thành hai cái bạch liên hoa ích kỷ, chỉ biết hy sinh người khác.
Nói đơn giản là nữ phụ độc ác vừa ngu vừa đần. Mà hai chị em nữ chính thì vừa ngu vừa đần còn không biết điều. Họ thường xuyên "tốt bụng" làm chuyện xấu, gián tiếp hại Ôn Yến và Tống Di có số phận bi thảm.
Ôn Yến thích đọc tiểu thuyết, kiểu nữ chính mà cô ghét nhất chính là bạch liên hoa. Nên đối với kiểu nữ chính như vậy, cướp đàn của cô ta thì đương nhiên cô không hề cảm thấy có chút ngại ngùng nào. Sau này lúc đối đầu có khi cô còn ra tay độc ác dạy dỗ họ cho tốt nữa.
Đột nhiên, Tống Di nghĩ đến gì đó, dùng khuỷu tay huých khuỷu tay Ôn Yến, nhỏ giọng hỏi: "Ê, tối qua người kia có chạm vào cậu không?"
Cô ấy đang nói đến Vương Nhị Bảo.
Ôn Yến lắc đầu may mắn: "Không có, hắn vừa nhào lên người tớ thì đã lăn ra chết rồi."
Tống Di thở phào nhẹ nhõm: "Tớ cũng vậy. Tớ chỉ đá hắn một cái thì người đã chết rồi."
Ôn Yến kinh hãi vội vàng bịt miệng cô ấy: "Suỵt!"
Tống Di từng học taekwondo. Cô có thể tưởng tượng được uy lực của cú đá kia, có khi nào Vương Đại Bảo đột tử là do bị cô ấy đá không! Chuyện này mà bị người ta biết thì sao đây?
Ôn Yến vội vàng hỏi cô ấy đá chỗ nào, Tống Di nói: "Tớ không đá vào người hắn, chỉ đá cái bàn dọa hắn thôi."
Ôn Yến thở phào nhẹ nhõm, may quá, may quá. Nhưng mà hai người con trai nhà họ Vương đều bị bệnh tim. Dù cho đá không trúng người nhưng cũng có thể bị người ta bắt bẻ nói là cú đá của cô ấy dọa chết người.
Để đề phòng vạn nhất, Ôn Yến vội vàng nhỏ giọng nói: "Hai đứa mình thống nhất khẩu cung đi."
Chuyện này, tuyệt đối không được để Tống Di nói cho ai biết. Hai người vừa thống nhất khẩu cung xong thì Phó Hàn Phong đã đẩy cửa bước vào, nói với Ôn Yến: "Cô đi theo tôi."
"Còn tôi thì sao?" Tống Di hỏi.
Vừa nói xong, người đàn ông cường tráng như trâu nước đã bước vào: "Cô ở lại phòng này với tôi."
Ôn Yến lập tức hiểu ra đây là cái tình huống gì. May mà hai người đã thống nhất khẩu cung trước. Cô nháy mắt ra hiệu "yên tâm" với Tống Di. Sau đó đi theo Phó Hàn Phong ra khỏi phòng, đến phòng bên cạnh.
Trong phòng chỉ có một cái bàn và một cái ghế, giống như phòng thẩm vấn. Ôn Yến ngồi xuống ghế, ôm chặt cánh tay. Bị vớt lên từ dưới nước nên quần áo cô ướt sũng. Rất lạnh. Người ở đây đều như khúc gỗ, cũng không ai tìm cho hai người họ bộ quần áo mặc tạm.
"Tên."
"Ôn Yến."
"Giới tính."
Ôn Yến ngẩn người chớp chớp mắt, chỉ vào mũi mình: "Anh nhìn tôi giống đàn ông lắm sao?"
Phó Hàn Phong hơi nhíu mày: "Trả lời cho đàng hoàng."
Người đàn ông trâu nước kia tạo cảm giác cho người khác thấy hắn rất hung dữ. Mà người đàn ông này tạo cảm giác rất... nguy hiểm.
Trong tình huống nguy hiểm, tình hình cụ thể không rõ ràng thì giả vờ yếu đuối là cách đối phó rất tốt.
Ôn Yến nhỏ giọng nói: "Giới tính nữ, sắp mười tám tuổi."
Nói cách khác là cô ấy còn chưa đủ mười tám tuổi, không thể tự nguyện đăng ký kết hôn!
Phó Hàn Phong viết xong xoèn xoẹt, ánh mắt sắc bén nhìn cô: "Ôn Yến, cô nói cô bị người ta bán. Nhưng theo điều tra của chúng tôi, nhà cô và nhà họ Vương đã đính hôn mười ngày trước. Nhà họ Vương bỏ ra mười lăm đồng tiền sính lễ..."
"Đồng chí, chẳng lẽ bị cha anh tàn nhẫn ép gả cho người khác thì không tính là buôn người sao?"
Ánh mắt Ôn Yến bi thương, nước mắt lưng tròng trông như sắp tan vỡ đến nơi. Phó Hàn Phong nghẹn lời.
Thời đại này có rất nhiều cuộc hôn nhân mù quáng, cũng có rất nhiều phụ nữ bị buôn bán. Mà chuyện bị người thân bán đi, cũng thường xuyên xảy ra. Tuy rằng không phải là buôn người, nhưng cũng phạm pháp.
Ôn Yến tiếp tục nói: "Tôi không muốn thì họ ép buộc tôi. Cái đó không phải là buôn bán thì là gì? Bọn họ nhận tiền bán tôi đi, không phải là bọn buôn người thì là gì?"
Một lúc sau, Phó Hàn Phong nắm chặt bút máy: "Ôn Yến, hãy nói chi tiết về việc cô bị buôn bán."
Tuyệt vời, đối phương đồng ý với lời cô nói rồi! Ôn Yến thở phào nhẹ nhõm, lập tức lau khô những giọt nước mắt vừa nặn ra.
"Mười ngày trước, bà Vương đột nhiên đến nhà tôi cầu hôn... Cha và anh trai tôi, bọn họ đến cầm thú cũng không bằng. Chỉ vì mười lăm đồng tiền, đã bán tôi đi… Hôm qua tôi bị trói đến nhà họ Vương, bị ép kết hôn. Buổi tối, Vương Nhị Bảo nhào lên người tôi, sờ soạng lung tung...Nhưng sau đó, có lẽ hắn ta quá phấn khích nên chết rồi."
Phó Hàn Phong dừng bút, ánh mắt không khỏi rơi trên khuôn mặt cô gái. Cô gái có một khuôn mặt xinh đẹp yếu đuối. Dưới đôi lông mày lá liễu, là đôi mắt trong veo như nước hồ thu. Đôi mắt đang nhìn anh ta đầy tin tưởng và vô tội.
Cô ấy da trắng, dáng người mảnh khảnh. Hai tay vì lạnh mà ôm chặt lấy cơ thể tạo cho người ta cảm giác như hoa lê trong mưa, khiến người ta thương xót. Cô gái như vậy, quả thật rất dễ khiến người ta...
Phó Hàn Phong mím môi, cúi đầu viết trên giấy: Đêm tân hôn, Vương Nhị Bảo chết vì quá phấn khích.