Cùng Bạn Thân Xuyên Không: Góa Phụ Thập Niên 70 Gả Cho Sĩ Quan
Chương 4: Thừa cơ báo thù
"Nhà cô ở đâu, tôi tìm người thông báo cho người nhà cô đến." Phó Hàn Phong nói.
Ôn Yến làm ra vẻ sợ hãi: "Tìm họ đến?"
Phó Hàn Phong dường như đoán được cô đang nghĩ gì, liền nói: "Không phải để họ đưa cô về, chỉ là hỏi vài câu mà thôi."
Tuy rằng người phụ nữ này nhu nhược, ánh mắt chân thành nhìn vào là muốn tin tất cả những gì cô nói. Nhưng với tư cách là quân nhân, anh tuyệt đối không thể bị vẻ bề ngoài đánh lừa càng không thể chỉ nghe lời nói từ một phía của cô.
Ôn Yến yên tâm, nói ra địa chỉ. Phó Hàn Phong đóng sổ lại, đi đến mở cửa nói với người bên ngoài: "Tìm bộ quần áo sạch sẽ đến đây."
Rất nhanh, Phó Hàn Phong từ bên ngoài cầm một bộ quần áo. Anh ta đi đến trước mặt Ôn Yến, đưa quần áo cho cô. Phòng thẩm vấn không có cửa sổ, chỉ có một ngọn đèn ảm đạm. Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt cô gái, trông dịu dàng lại quyến rũ. Mà ở khoảng cách gần như vậy, cũng khiến Phó Hàn Phong nhìn rõ những thứ không nên nhìn thấy...
Bộ quần áo bị nước sông làm ướt sũng dính chặt vào người cô gái, phác họa đường cong mê người tựa như tượng nữ thần Venus...
Phó Hàn Phong vội vàng dời mắt, mặt hơi đỏ lên. Ôn Yến cười trộm. Cứ tưởng là nhân vật lợi hại, hóa ra là một tên ngốc thuần khiết.
Ôn Yến giọng nói dịu dàng: "Phó tiên sinh, cảm ơn anh đã cứu tôi."
Phó Hàn Phong hơi ngẩn người. Ngày thường anh ta nghe nhiều nhất là "đoàn trưởng" hoặc "đồng chí". Lần đầu tiên có người gọi anh ta là "Phó tiên sinh", có một loại cảm giác vi diệu.
Ôn Yến dùng khăn lau tóc, lại nhẹ nhàng nói: "Không có anh, hôm nay tôi chết chắc rồi."
Phó Hàn Phong nắm chặt tay, ho nhẹ một tiếng: "Tôi là quân nhân, đây là việc tôi nên làm. Cô không cần cảm ơn."
Nói xong, người đàn ông ra khỏi phòng và để lại không gian riêng cho cô.
Ôn Yến nhanh chóng thay quần áo, bước ra khỏi phòng, đi theo Phó Hàn Phong về phòng cũ. Vừa lúc nhìn thấy Hoắc Vệ Quân bước ra. Áo khoác trên người anh ta không thấy đâu, chỉ còn một chiếc áo phông màu xanh quân đội. Cánh tay anh ta toàn là cơ bắp, trông khỏe mạnh cường tráng. Ôn Yến nhìn vào trong phòng, quả nhiên áo khoác quân đội của người đàn ông khoác trên người Tống Di.
Hai người chào hỏi nhau rồi lại đi thẩm vấn người khác. Hai cô bạn thân tụ lại, lại ríu rít thảo luận một hồi.
"Bên cậu thế nào? Con trâu nước to xác kia có làm khó cậu không?"
"Không có, con sói rừng thì sao?"
"Cũng không có."
Hai người đều thở phào nhẹ nhõm. Trâu nước to xác và sói rừng là biệt danh mà hai người đặt cho hai nam chính sau vòng thảo luận trước.
Nói chuyện một hồi cả hai người đều mệt, dựa vào nhau ngủ. Không biết qua bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.
Ôn Yến qua cửa sổ trên tường, nghe thấy tiếng chửi rủa của bà Vương: "Trả lại hai đứa con dâu của tôi đây! Mọi người đến xem đi. Chính là hai tên lính này, chúng nó mặt dày vô liêm sỉ, sờ mó ôm ấp hai con dâu của tôi, còn hôn môi!"
"Ông trời ơi tôi khổ quá, hai con trai vừa mới chết thì đã có người giở trò đồi bại với con dâu. Thiên lý ở đâu?"
"Trả người đây!"
"Trả người!"
Ôn Yến và Tống Di nhìn nhau, vội vàng đứng dậy.
Ông già trông coi: "Ây, hai cô đi đâu vậy!"
Hai người đồng thanh: "Đi vệ sinh!"
Ông già trông coi rất dễ lừa, rất nhanh Ôn Yến và Tống Di đi vệ sinh xong đã xuất hiện ở cửa đồn cảnh sát. Vừa lúc nhìn thấy Phó Hàn Phong và Hoắc Vệ Quân đang bị một đám người vây quanh.
Nửa thôn nhà họ Vương đều đến, họ đều cầm xẻng và cuốc. Dẫn đầu chính là bà Vương bị bắt cùng hai cô. Xem ra đồn cảnh sát chịu áp lực, đã thả bà ta ra trước thời hạn.
"Mau thả người!"
"Hôm nay không thả người, nhà họ Vương chúng tôi san bằng đồn cảnh sát của các anh!"
"Hai cô ở đây à? Mau về với tôi."
Ông già trông coi thấy hai người đi ra lâu nên đi tìm một vòng. Lúc tìm thấy hai người, muốn kéo họ về.
"Ông ơi, những người khác trong đồn cảnh sát của các ông đâu?"
Ngoài Phó Hàn Phong và Hoắc Vệ Quân, chỉ có hai ba người của họ.
"Đồn cảnh sát của chúng tôi chỉ có hơn mười người. Tối qua núi Tiểu Lâm sạt lở, họ đều đi cứu người rồi."
"Hai cô mau về với tôi! Không thì lát nữa đánh nhau sẽ làm bị thương các cô."
Ông già trông coi nhìn ra bên ngoài. Ông ta biết hai đồng chí này là người trên phái xuống, thân phận không đơn giản. Nhưng nơi đây là vùng quê hẻo lánh, dân chúng hung hãn. Nếu như đánh nhau thật, hai người này sợ không phải là đối thủ. Ông ta tuổi già sức yếu nên không giúp được gì, chỉ có thể bảo vệ hai cô gái.
Không ngờ, một cô gái trong đó ngăn ông ta lại. Ôn Yến nói: "Ông ơi, đồn cảnh sát của các ông có điện thoại đúng không? Ông mau đi gọi điện thoại, bảo người của đồn cảnh sát gần đây mau đến đây."
"Nhưng người của đồn cảnh sát gần đây cũng đi hết rồi..."
"Vậy thì gọi điện thoại cho các thôn khác bảo trưởng thôn và bí thư thôn mau dẫn người đến đây! Nhanh lên, muộn nữa là không kịp đâu!"
Ông già nghe thấy có lý, vội vàng đi gọi điện thoại.
"Chúng ta phải làm sao?"
Ôn Yến cười lạnh: "Chúng ta? Đương nhiên là thừa cơ... báo thù!"
Mắt Tống Di lập tức sáng lên. Ôn Yến nhặt một viên đá, cân nhắc một chút. Cô cảm thấy mình ném không chuẩn liền đưa cho Tống Di, chỉ vào bà Vương: "Nhắm vào trán bà ta, ném mạnh vào!"
"Được thôi!"
"Cậu cẩn thận, đừng để bị phát hiện!"
Trong tiểu thuyết miêu tả hai nam chính đánh nhau rất hung, hơn nữa một người có thể đánh mấy chục người. Nên Ôn Yến không lo lắng chút nào, cô chỉ muốn thừa cơ báo thù.
Đương nhiên, còn có thể nhân cơ hội này làm sâu sắc thêm mâu thuẫn giữa thôn nhà họ Vương và hai nam chính. Điều này cũng có lợi cho việc cô và Tống Di thoát khỏi thôn nhà họ Vương.
"Bà già này thật không biết lý lẽ! Không phải chúng tôi đã nói với bà rồi sao, lúc đó lão Phó của chúng tôi làm vậy là để cứu người. Đó không gọi là hôn môi, mà gọi là hô hấp nhân tạo!"
Hoắc Vệ Quân cao lớn vạm vỡ. Trên mặt có một vết sẹo, càng tạo thêm cho anh thêm vẻ hung hãn.
Đột nhiên, bà Vương "ai da" một tiếng. Bà ta ôm đầu ngồi xuống đất, máu chảy ra từ kẽ tay khiến bà ta sợ hãi lập tức kêu thảm thiết.
"Trời giết ơi, lính đánh người rồi!"
"Quá đáng lắm rồi, mọi người cùng xông lên!"
Hoắc Vệ Quân chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy một đám người xông lên, tức giận xắn tay áo xông lên: "Bà nội nó! Nói lý không nghe, còn dám động tay động chân với ông đây!"
Lúc này, Phó Hàn Phong đột nhiên quay đầu nhìn Ôn Yến với vẻ mặt lạnh lùng. Sau đó, anh ta mím môi không nói gì. Quay người đón lấy một cái xẻng đang vung tới, rồi đá một cước vào bụng người đó.
Người đó lập tức kêu thảm thiết bay ra xa hai mét.
Bà Vương nằm trên đất thỉnh thoảng kêu thảm thiết. Rõ ràng bà ta không tham gia chiến đấR, nhưng luôn có đá ném vào đầu bà ta làm bà ta đau đến mức ôm đầu chạy trốn.
Trong lúc hỗn loạn Ôn Yến ném đá, không cẩn thận ném trúng đầu Phó Hàn Phong. Ôn Yến lập tức giấu tay ra sau lưng giả làm thỏ con ngoan ngoãn. Phó Hàn Phong quay đầu, nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý.
"..."
Chẳng mấy chốc, hai người đã hạ gục hơn hai mươi người. Những người còn lại sợ hãi sự dũng mãnh của họ, không dám xông lên nữa.
Lúc này, người của đồn cảnh sát gần đó cũng đến. Tuy chỉ có hai ba cảnh sát, nhưng lại dẫn theo trưởng thôn và dân làng của các thôn khác nên tổng cộng có đến mấy chục người. Phó Hàn Phong nói ra thân phận. Ôn Yến chú ý, lần này anh ta đưa ra giấy chứng nhận, màu sắc khác với giấy chứng nhận sĩ quan quân đội trước đó. Mà mấy cảnh sát kia, lập tức lộ ra vẻ kính sợ.
Với sự giúp đỡ của những người này, tất cả những người gây rối đều bị bắt.
Bà Vương vì bị thương, cộng thêm phải lo hậu sự cho con trai nên được đặc cách thả đi. Lúc đi, bà ta hung hăng nói với Ôn Yến và Tống Di: "Hai con đĩ các người, chờ đó cho tôi!"
Chuyện kết thúc, Phó Hàn Phong đi về phía Ôn Yến.
"Ôn..."
Đột nhiên, một cặp vợ chồng hốt hoảng chạy vào. Họ nhìn quanh một vòng, nắm chặt tay Phó Hàn Phong: "Lãnh đạo, anh là lãnh đạo đúng không? Mau cứu người! Hai đứa con của tôi bị bọn buôn người bắt đi rồi!"