Cùng Bạn Thân Xuyên Không: Góa Phụ Thập Niên 70 Gả Cho Sĩ Quan
Chương 7: Cậu thành công rồi? - Cậu thất bại rồi?
Không hiểu sao, Ôn Yến bị anh ta nhìn chằm chằm, lại có chút chột dạ. Chiêu cuối cùng cũng đã dùng rồi, cá cũng không cắn câu. Xem ra kế hoạch "quyến rũ" hôm nay thất bại rồi.
Cô không thể tiếp tục nữa. Nếu không thì cô sẽ thật sự bị chụp cái mũ "lẳng lơ", vậy thì càng tệ hơn.
"Phó tiên sinh, anh có thể hiểu lầm rồi! Tôi…tôi không nghĩ gì cả. Thật sự chỉ là vô tình ngủ quên..."
Ôn Yến tiếp tục giả vờ đáng thương. Cô ấy nhớ trong tiểu thuyết nói, Phó Hàn Phong mặt lạnh tâm mềm. Thứ anh ta không chịu được nhất là sự cầu xin đầy mềm mỏng của nữ chính.
Đương nhiên cô không phải là nữ chính nhưng cô hy vọng đừng phản tác dụng. Nhưng càng sợ gì thì càng gặp đó.
Chỉ nghe Phó Hàn Phong cười lạnh một tiếng: "Tâm tư bẩn thỉu của cô, tự cô biết rõ hơn ai hết."
"Phó..."
"Không cần giải thích."
Phó Hàn Phong giơ tay ngăn cô nói: "Cô có biết vừa rồi tôi thẩm vấn ai không? Cha cô và anh trai cô, còn có những người khác trong thôn của các cô. Họ cùng nhau chứng minh lúc bà Vương đến nhà cô, cô cũng có mặt. Hai nhà xem mắt xong, hôn thư cũng do chính tay cô ký. Đã ký hôn thư thì không tồn tại chuyện ép buộc, càng không nói đến chuyện buôn bán. Ôn Yến, đêm tân hôn chồng cô chết, cô thành góa phụ quả thật khiến người ta thấy đáng thương. Nhưng vì tư lợi cá nhân, cô lại muốn thừa dịp hỗn loạn dùng đá đánh chết mẹ chồng, hành vi này quá độc ác!"
Ờ... hóa ra lúc cô ném đá bị anh ta phát hiện thật sao? Nhưng sao lại thành mưu sát rồi? Trong tiểu thuyết, bà Vương kia sống đến hơn chín mươi tuổi. Còn có thể cầm gậy mắng chửi ngoài đường nữa mà!
Ánh mắt Phó Hàn Phong nhanh chóng lướt qua cổ áo chưa cài cúc của người phụ nữ, hít sâu một hơi nói: "Hơn nữa, kế hoạch của cô và cô gái kia tôi nghe thấy hết rồi."
Mắt Ôn Yến mở to! Xui xẻo đến vậy sao?
"Ôn Yến, tôi không thích lén lút nên nói thẳng ra. Người phụ nữ có vấn đề về tư tưởng tác phong như cô, Phó Hàn Phong tôi tuyệt đối sẽ không dính dáng đến."
Dù cô đẹp như tiên thì sao? Nhà họ Phó, tuyệt đối sẽ không cho phép người phụ nữ có đạo đức tư tưởng có tì vết bước vào cửa.
"Sáng mai chúng tôi sẽ rời đi, người nhà cô ở bên ngoài. Bây giờ cô có thể cùng người nhà về. Còn về nhà họ Vương, tuy rằng cô đã ký hôn thư nhưng chưa đủ tuổi nên chưa thể đăng ký kết hôn. Tốt nhất cô nên tìm đến các cơ quan liên quan, có lẽ hôn thư của các cô có thể bị hủy bỏ..."
Phó Hàn Phong tốt bụng nhắc nhở xong, lại cảnh cáo: "Cô có thể đi rồi. Hơn nữa, đừng có động những suy nghĩ không nên có."
Ôn Yến cười khổ. Xem ra trong mắt vị đại nam chính này, mình chính là người phụ nữ không muốn làm góa phụ mà muốn đi đường tắt leo cao rời khỏi thôn nhà họ Vương, có vấn đề về tư tưởng tác phong.
Xem ra cái đùi vàng này không ôm được rồi. Ôn Yến quay người lặng lẽ rời đi.
Phó Hàn Phong nhìn bóng lưng cô, đột nhiên cảm thấy cô ấy có chút đáng thương.
Đột nhiên, Ôn Yến quay đầu lại. Nước mắt cô lưng tròng, nhưng môi lại nở nụ cười: "Phó tiên sinh, anh nói đúng. Quả thật, chính tay tôi ký hôn thư nhưng tôi cũng thật sự bị ép buộc. Hơn nữa, tôi làm ra chuyện hồ đồ như thế này cũng không phải vọng tưởng leo cao, tôi chỉ là muốn sống sót. Ở lại thôn nhà họ Vương, tôi chắc chắn sẽ chết."
Phó Hàn Phong ngây người hồi lâu. Câu nói cuối cùng của Ôn Yến cứ văng vẳng bên tai anh ta.
Ôn Yến quay người nhanh chóng lau nước mắt. Cô đánh cược lần cuối. Thành hay không, đành xem ý trời.
Ôn Yến không thể về với "người nhà", cô về phòng trước đó chờ Tống Di. Nhưng đợi mãi, Tống Di vẫn chưa về. Theo lý mà nói, bên cô ấy không thành thì bên Tống Di chắc cũng không xong.
Dù sao con trâu nước kia có tính cách càng mạnh mẽ hơn. Loại đàn ông này, thường thích kiểu phụ nữ nhỏ bé dịu dàng. Mà Tống Di bên ngoài lạnh lùng, bên trong kiêu ngạo. Nói chuyện với người ta không hợp là động tay động chân.
Không ôm được đùi vàng, thì phải tìm cách rời khỏi thôn nhà họ Vương. Nhưng ở thời đại này, hai góa phụ muốn dựa vào sức mình đi ra ngoài thì rất khó.
Hay là, nhảy sông lần nữa? Dù sao về rồi thì có thể nhận hai mươi triệu.
Ôn Yến suy nghĩ lung tung. Một lúc sau, cô mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Nửa đêm, dường như có người mở cửa bước vào, rồi ra ngora, rồi lại vào, trên người cô có thêm một cái chăn.
Tống Di về rồi sao?
Ôn Yến muốn tỉnh dậy hỏi tình hình, nhưng cô buồn ngủ quá không dậy nổi.
Sáng sớm, Ôn Yến bị tiếng ồn ào ngoài hành lang đánh thức. Cô nhìn xung quanh, không thấy Tống Di đâu. Hôm qua Di Di không về sao? Không lẽ bị người nhà họ Vương bắt đi rồi?
Cô vội vàng dậy đi tìm người. Kết quả vừa mở cửa thì đã thấy Tống Di đứng ở hành lang đói diện, bên cạnh là Hoắc Vệ Quân cao lớn vạm vỡ. Mà Phó Hàn Phong đứng đối diện hai người, mặt đen như đáy nồi.
"Hoắc Vệ Quân, anh đang nói cái quái gì vậy?"
"Lão Phó, chúng ta ngang cấp nên anh không quản được tôi. Tôi nói muốn đưa cô ấy về đơn vị, thì nhất định phải đưa."
"Hôm qua tôi nhắc nhở anh cái gì, ý chí của anh lại không kiên định đến vậy."
Hoắc Vệ Quân có chút chột dạ, đưa tay ôm vai Tống Di: "Tôi mặc kệ, bây giờ cô ấy là người phụ nữ của tôt. Tôi muốn đưa cô ấy về đơn vị."
Ôn Yến sau khi kinh ngạc, chậm rãi giơ ngón tay cái về phía Tống Di. Chị em, giỏi quá!
Tống Di kiêu ngạo hếch cằm về phía cô ấy, ý là: Chuyện nhỏ!
Phó Hàn Phong tức giận kéo Hoắc Vệ Quân đi nói chuyện riêng. Ôn Yến vội vàng tiến lên.
"Cậu thành công rồi?"
"Cậu thất bại rồi?"
"Sao cậu thành công được vậy?"
"Hìhì, đơn giản. Lúc tớ đến anh ta đang tắm, tớ xông thẳng vào phòng tắm nói với anh ta là bà đây muốn ngủ với anh."
"Anh ta đồng ý rồi sao?"
"Khụ khụ! Mới đầu không đồng ý, tớ định dùng vũ lực áp chế anh ta. Sau đó, áp chế qua áp chế lại lại biến thành anh ta dùng vũ lực áp chế tớ."
Mặt Tống Di đỏ ửng, Ôn Yến cạn lời. Đều là đàn ông, sao Phó Hàn Phong lại không động lòng với cô? Chẳng lẽ cô không đủ xinh đẹp, dáng người không đủ đẹp, sức quyến rũ không đủ sao?
Tống Di nhìn sắc mặt cô ấy hỏi: "Cậu không thành công? Sao lại thế?"
Ôn Yến không muốn thừa nhận mình thất bại, tức giận nói: "Anh ta bất lực."
"Xì... nhìn không giống mà..."
Phó Hàn Phong mặt lạnh như băng, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng Ôn Yến. Người phụ nữ này không chỉ lắm mưu nhiều kế, còn tung tin đồn nhảm. Ôn Yến đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát. Quay đầu lại nhìn cô sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng kéo Tống Di chạy về phòng.
"Yên tâm, tớ đến đơn vị nhất định sẽ đưa cậu theo."
Tống Di vỗ ngực đảm bảo. Ôn Yến nghe vậy rất vui, lập tức ôm eo bạn thân: "Vậy tớ nhờ cả vào cậu đấy!"
"Shhhh! Buông tay, đau đau đau!"
Ôn Yến vội vàng buông tay, thấy mặt nhỏ của cô ấy nhăn nhúm lại cô cười xấu xa hỏi nhỏ: "Lần đầu tiên, cảm giác thế nào?"
Tống Di ôm eo: "Thấy thế nào? Giống như con trâu ấy!"
Mẹ nó, cứ như đang cày ruộng ấy. Bảo dừng cũng không dừng, mệt chết người.
Buổi trưa, một chiếc xe con màu xanh quân đội dừng trước cửa đồn cảnh sát. Hoắc Vệ Quân và Phó Hàn Phong vẫn chưa bàn xong. Hoắc Vệ Quân kiên quyết muốn đưa Tống Di đi, còn Tống Di kiên quyết muốn đưa Ôn Yến đi, Phó Hàn Phong kiên quyết không cho ai đi cả.
Bên ngoài tường vây của đồn cảnh sát thỉnh thoảng có người thò đầu vào nhìn trộm, Ôn Yến có dự cảm không lành nên vội vàng gọi Tống Di đến: "Di Di cậu đi trước đi, tớ tìm cơ hội đi sau."