Cùng Bạn Thân Xuyên Không: Góa Phụ Thập Niên 70 Gả Cho Sĩ Quan
Chương 8: Nhặt được bảo bối rồi
Ôn Yến đương nhiên muốn cùng Tống Di đi. Nhưng cô cảm giác được, giữa trâu nước và sói rừng thì sói rừng mới là người quyết định.
Nếu cứ khăng khăng cùng đi, có khi ngay cả Tống Di cũng không đi được.
"Không được, đi thì cùng đi. Cậu không đi, tớ cũng không đi."
Tống Di cố ý đỏ mắt nói lớn: "Không phải làm góa phụ sao, hai đứa mình cùng làm! Sau này gặp được người đàn ông tốt, cùng nhau gả!"
Hoắc Vệ Quân bất lực gãi đầu, đi đến trước mặt Phó Hàn Phong muốn khuyên nhủ vài câu.
Đột nhiên, một đám người từ ngoài cửa xông vào. Nhìn thấy Ôn Yến, liền tiến lên túm lấy cánh tay cô. Một người đàn ông lớn tuổi vung tay lên tát thẳng vào mặt cô ấy.
"Con ranh chết tiệt này, mày dám bỏ trốn! Hôm nay ông đây nói cho mày biết, mày đã gả vào nhà họ Vương thì sống là người nhà họ Vương, chết là ma nhà họ Vương. Lập tức về nhà cho tao, dập đầu xin lỗi mẹ chồng mày!"
"Mẹ kiếp!"
Tống Di vừa định xông lên, Ôn Yến đã liếc mắt ra hiệu cho cô cô. Rồi cô cố ý để bản thân ăn một cái tát, ngã xuống đất. Ôn Yến ôm mặt khóc lóc: "Cha! Cha là người thân nhất của con, sao cha lại vì mười lăm đồng mà bán con đi. Chẳng lẽ chỉ có anh trai là con của cha, còn con thì không phải sao?"
"Mày là con nhãi thối tha, sao so được với anh trai mày! Anh trai mày còn phải nối dõi tông đường!"
Mắng xong, người đàn ông lớn tuổi kéo tay Ôn Yến muốn cưỡng ép đưa cô đi.
Tối hôm qua bọn họ chờ ở ngoài một đêm, không thấy con nhãi thối tha này đâu. Sáng sớm hôm nay đã thấy xe ô tô lớn đến đón người. Nếu không đưa về nhanh, con nhãi thối tha này sẽ bỏ trốn theo người ta mất.
Ôn Yến bị người ta kéo lên, tuyệt vọng nhìn Phó Hàn Phong.
"Tôi chỉ muốn, sống sót. Ở lại thôn Vương Gia, tôi chắc chắn sẽ chết."
Lời Ôn Yến nói tối qua vang vọng bên tai Phó Hàn Phong. Ngay lúc Ôn Yến sắp bị kéo ra khỏi sân, một bàn tay cứng sắt thép nắm chặt cánh tay người đàn ông lớn tuổi.
"Buông cô ấy ra!"
Sắc mặt Phó Hàn Phong lạnh lùng, giọng nói không kìm nén được sự tức giận. Lúc thẩm vấn hôm qua, lão già này không phải nói như vậy!
Ông ta nói Ôn Yến tự nguyện ký hôn thư, còn nói mình chưa bao giờ trọng nam khinh nữ, đối xử với cô ấy rất tốt.
Người đàn ông lớn tuổi trợn mắt: "Tôi biết cậu là quân nhân. Sao, cậu muốn cướp dân nữ à? Tôi nói cho cậu biết, Ôn Yến đã gả vào nhà họ Vương thì sống là người nhà họ Vương, chết là ma nhà họ Vương!"
Tối qua để đưa được con nhãi kia đi, ông ta đã bịa ra không ít lời nói dối. Kết quả lại không thả người. Lúc này, ông ta lộ nguyên hình nhất định phải đưa Ôn Yến đi. Bà Vương nói rồi, nếu không đưa con dâu về thì phải trả lại tiền sính lễ.
"Cái gì mà sống là người nhà họ Vương, chết là ma nhà họ Vương? Tôi cảnh cáo ông, bây giờ là xã hội pháp trị, chú trọng tự do yêu đương. Những cuộc hôn nhân bị ép buộc đều không được tính, đều là hành vi phạm pháp!"
"Phạm pháp cái rắm!!! Tôi chỉ biết nó là con gái tôi, máu chảy trong người nó là máu của tôi, tôi cho nó miếng cơm ăn, nó phải ngoan như chó mà nghe lời tôi!"
Phó Hàn Phong kinh ngạc trước sự vô liêm sỉ của người này. Sắc mặt anh ta dần dần chuyển từ lạnh lùng sang âm u. Đột nhiêĐ, anh ta kéo mạnh Ôn Yến về phía mình và trịnh trọng tuyên bố: "Từ hôm nay trở đi, cô ấy không phải con gái ông mà là vị hôn thê của tôi."
Tất cả mọi người đều ngây người. Ôn Yến cũng ngây người một lúc. Nhưng cô lập tức phản ứng lại, cô thắng cược rồi!
Ôn Yến lập tức khoác tay Phó Hàn Phong nói: "Đúng vậy, chúng tôi sớm đã yêu nhau rồi. Trước đây tôi đồng ý ký hôn thư, là do bị các người ép buộc."
Yêu nhau? Phó Hàn Phong hơi nhíu mày, nhưng không nói gì. Người bốc đồng là anh, bây giờ hối hận cũng muộn rồi.
Người đàn ông lớn tuổi vẻ mặt nghi ngờ: "Không thể nào, sao tôi không biết hai đứa yêu nhau? Hơn nữa, cậu đâu phải người ở đây."
"Viết thư. Chúng tôi quen nhau qua thư, lần này anh ấy đến là để đón tôi đi."
"Con nhãi thối tha! Muốn đi, mày nằm mơ đi!"
Người đàn ông lớn tuổi gào thét lại muốn xông lên cướp người. Phó Hàn Phong không thể nhịn được nữa vừa định động thủ. Ôn Yến kéo anh ta lại, ra hiệu cho anh ta chờ một lát. Rồi cô tiến lên, nhỏ giọng nói với người đàn ông lớn tuổi:
"Cha, bây giờ là xã hội pháp trị. Hôn nhân ép buộc là phải ngồi tù đó. Cha không cho con đi thì con sẽ đi tố cáo cha, cho cha ngồi tù."
"Mày tưởng tao sợ mày tố cáo chắc?"
Ôn Yến nở nụ cười có chút đáng sợ, giọng nói của cô cũng dịu dàng đến đáng sợ: "Cha không sợ con tố cáo, vậy cha có sợ con chết không? Cha dám đưa con về nhà họ Vương, con sẽ giết bà Vương rồi treo cổ trước cửa nhà cha. Xem ai còn dám gả cho con trai cha?"
"Mày, mày dám uy hiếp tao!"
Ôn Yến vén tay áo lên, để lộ một vết sẹo màu đỏ: "Cha cứ thử xem con có dám hay không."
Mấy ngày trước khi kết hôn, Ôn Yến trong tiểu thuyết từng tự sát bằng cách cắt cổ tay. Bị cha và anh trai ruột bắt gặp xong cứu được. Rồi họ trói cô lại, đến ngày kết hôn thì đưa đến nhà họ Vương.
Tai Phó Hàn Phong rất thính, lúc đầu nghe thấy Ôn Yến uy hiếp anh còn mỉa mai cô gái này tâm cơ thật thâm sâu khó lường. Nhưng ngay sau đó lại thấy vết sẹo trên cổ tay cô. Tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Người đàn ông lớn tuổi dường như có chút sợ hãi. Do dự một lúc, ông ta đưa tay về phía Phó Hàn Phong: "Trả tiền sính lễ cho tôi, ít nhất là ba mươi đồng! Tôi sẽ cho cậu đưa người đi!"
Đối phương đông người, hơn nữa ở đây ít người hiểu biết về luật pháp. Nếu làm lớn chuyện, chắc chắn sẽ gây hại nhà họ Ôn và nhà họ Vương. Nên tốt nhất là đừng gây thêm chuyện.
Phó Hàn Phong nhìn chằm chằm người đàn ông lớn tuổi, lấy ví tiền từ trong túi ra rồi rút ba tờ tiền lớn: "Cầm tiền rồi cút!"
Nhìn thấy tiền, người đàn ông lớn tuổi lập tức dẫn người vui vẻ rời đi.
Ba mươi đồng trả lại bà Vương mười lăm, còn dư mười lăm.
Ôn Yến bị đánh còn phải bồi tiền nên trong lòng tức muốn điên, nhưng đây là kết cục tốt nhất.
"Phó tiên sinh, cảm ơn anh đã giúp tôi giải vây. Tôi sẽ trả tiền lại cho anh."
Phó Hàn Phong liếc nhìn cô: "Tôi đồng ý đưa cô đi nhưng chỉ giới hạn rời khỏi đây. Sau đó, cô tự lo liệu. Hơn nữa, trên đường đi cô ngoan ngoãn một chút cho tôi, nếu không thì tôi không ngại vứt cô xuống xe."
"Tôi đảm bảo nghe lời!"
Ôn Yến tinh nghịch chào kiểu quân đội. Nụ cười trên mặt cô, rạng rỡ mà ma mãnh. Phó Hàn Phong thất thần một lúc, không biết mình làm vậy là đúng hay sai.
Hoắc Vệ Quân sờ cằm hỏi Tống Di: "Anh có nên đưa cho người nhà của em chút tiền không?"
Tống Di trừng mắt nhìn anh ta, khoác tay anh ta: "Người nhà em chết hết rồi, đi thôi."
Không đi nữa, người nhà của Tống Di thật sự đến thì phiền phức.
Ôn Yến cuối cùng cũng ngồi lên chiếc xe con màu xanh quân đội. Lúc rời đi, cô nhìn thôn nhà họ Vương xa xa, thầm thề: Nếu có cơ hội quay lại, nhất định phải cho những người đã ức hiếp cô và Tống Di đẹp mặt!
Phó Hàn Phong ngồi ở ghế phụ lái. Qua kính chiếu hậu, anh ta thấy Ôn Yến và Tống Di dựa vào nhau ngủ. Ánh mắt không khỏi rơi trên khuôn mặt trắng nõn động lòng người của Ôn Yến.
Từ tối hôm qua, chỉ cần anh ta nhắm mắt lại thì trong đầu lại hiện lên bóng dáng kia, khuôn mặt xinh xắn, cánh tay trắng nõn...
Chắc chắn là cả đêm anh không ngủ ngon nên mới nhất thời xúc động, nói ra câu "cô ấy là vị hôn mình của tôi" như vậy.
Phó Hàn Phong thở dài: "Lão Hoắc, tôi cảm thấy chúng ta đã phạm một sai lầm nghiêm trọng."
"Sai lầm gì?"
"Chúng ta không nên đưa người về."
Hoắc Vệ Quân nhìn kính chiếu hậu, cười toe toét: "Sai lầm? Tôi không thấy vậy, tôi thấy là tôi nhặt được bảo bối."
Anh ta không nhịn được nhìn về phía sau. Tống Di ngủ không thoải mái vừa hay mở mắt ra, liếc nhìn anh ta một cái.
Hoắc Vệ Quân kích động đạp mạnh chân ga: Cô gái của anh thật thú vị!